鳳棲梧

宋代 杜安世
整頓雲鬟初睡起。庭院無風,盡日簾垂地。畫閣巢新燕聲喜。楊花狂散無拘系。 近來早是添憔悴。金縷衣寬,賽過宮腰細。苒苒光陰似流水。春殘鶯老人千里。
zhěng dùn yún huán chū shuì tíng yuàn fēng   jìn lián chuí huà cháo xīn yàn shēng yáng huā kuáng sàn
jìn lái zǎo shì tiān qiáo cuì jīn kuān   sài guò gōng yāo rǎn rǎn guāng yīn shì liú shuǐ chūn cán yīng lǎo rén qiān