封丘

宋代 汪元量
今夜宿封丘,明朝過汴州。 雲橫遮遠塞,水落見長洲。 樹折棗初剝,藤枯瓜未收。 傾囊沽一斗,聊以慰羈愁。
jīn 宿 fēng qiū   míng cháo guò biàn zhōu  
yún héng zhē yuǎn sāi   shuǐ luò jiàn cháng zhōu  
shù zhé zǎo chū   téng guā wèi shōu  
qīng náng dòu   liáo wèi chóu