馮潛夫歸蜀有作歌以相其行者因借韻為餞

元代 周權
霜橫空兮氣凝肅,風驚沙兮聲簌簌。送遊子兮西還,膏吾車兮渡瀘曲。 子之家兮岷峨,西行萬里兮居將卜。蜀道難兮猿攀,緣峽水怒兮龍噴薄。 顧萬鍾兮焉求安,一瓢兮自樂。田寬閒兮澗阿,山窈深兮盤谷。 釣清溪兮友吾鷗,歌白石兮飯吾犢。食無魚兮不如歸,返屠羊兮分自足。 嗟歲年兮遲暮,念眾芳兮搖落。嗟聚散兮須臾,將氣誼兮永托。 歌擊節兮盡歡,屬離觴兮更酌。渺余懷兮何言,溯孤雲兮寥廓。
shuāng héng kōng níng   fēng jīng shā shēng sòng yóu hái 西 gāo   chē    
zi zhī jiā mín é   西 xíng wàn jiāng bo shǔ dào nán yuán pān yuán   xiá shuǐ lóng pēn    
wàn zhōng yān qiú ān   piáo tián kuān xián jiàn ā shān   yǎo shēn pán    
diào qīng yǒu ōu   bái shí fàn shí guī fǎn   yáng fēn    
jiē suì nián chí   niàn zhòng fāng yáo luò jiē sàn jiāng   yǒng tuō    
jié jìn huān   shǔ shāng gèng zhuó miǎo huái yán   yún liáo kuò