風流子 謁告歸題舫中

明代 陳霆
野渡少人來。斜陽里、閒著濟川材。盡滿目雲山,伴人坐嘯,一川風月,留客追陪。 還看取,宦情容易淡,詩句浩難裁。紅樹酣秋,綠蓑霽晚,洞庭霜冷,笠澤雲開。 徘徊空自信,怕煙波未許,鷗鷺私猜。回首日邊京闕,清夢相催。 笑此生真負,羊裘高潔,幾時得洗,馬首塵埃。唯是初心一點,飛想歸哉。
shǎo rén lái xié yáng xián zhe chuān cái jǐn mǎn yún shān 滿 bàn rén zuò   xiào chuān fēng   yuè liú zhuī   péi        
hái kàn   huàn qíng róng dàn   shī hào nán cái hóng shù hān qiū   suō wǎn dòng   tíng shuāng lěng   yún kāi    
pái huái kōng xìn   yān wèi   ōu cāi huí shǒu biān jīng quē qīng   mèng xiāng cuī    
xiào shēng zhēn   yáng qiú gāo jié   shí   shǒu chén āi wéi shì chū xīn diǎn fēi   xiǎng guī zāi