風流子 楊花

清代 莊棫
柳綿飄不定,東風起、吹送到天涯。看著地旋飛,沾衣還起,濃春難覺,芳思都賒。 夢何在,飛花迷巷陌,新綠上窗紗。一樹密陰,回頭猶戀,半池新漲,臨水誰家。 分攜愁難撇,為誰貼貼點,共委泥沙。空向短長亭畔,披拂香車。 任無心宛轉,偏勞人顧,有時漬涴,先被塵遮。休語翠樓夫婿,啼損棲鴉。
liǔ mián 綿 piāo dìng   dōng fēng chuī sòng dào tiān kàn zhù xuán fēi zhān   hái nóng chūn   nán jué fāng   dōu shē      
mèng zài   fēi huā xiàng   xīn shàng chuāng shā shù yīn huí   tóu yóu liàn bàn   chí xīn zhǎng lín   shuǐ shuí jiā    
fēn xié chóu nán piē   wèi shuí tiē tiē diǎn   gòng wěi shā kōng xiàng duǎn cháng tíng pàn   xiāng chē    
rèn xīn wǎn zhuǎn   piān láo rén   yǒu shí   xiān bèi chén zhē xiū cuì lóu 婿   sǔn