風流子

宋代 利登
梨園花柳地,扶殘醉、曾記問妖嬈。歡惹住輕煙,柔絲未改,霏零疏雨,膩粉先飄。更低道,花無三日艷,柳有一年嬌。卷翠未遲,醉紅易失,共偎香影,同賞良宵。 如今知何處,三山遠,雲水一望迢迢。傍砌青鸞好在,誰送歸飆。但花下紅雲,尚通夕照,柳邊白月,自落寒潮。最是無端,子規啼破寒梢。
yuán huā liǔ   cán zuì céng wèn yāo ráo huān zhù qīng yān   róu wèi gǎi   fēi líng shū   fěn xiān piāo gèng dào   huā sān yàn   liǔ yǒu nián jiāo juǎn cuì wèi chí   zuì hóng shī   gòng wēi xiāng yǐng   tóng shǎng liáng xiāo
jīn zhī chǔ   sān shān yuǎn   yún shuǐ wàng tiáo tiáo bàng qīng luán hǎo zài   shuí sòng guī biāo dàn huā xià hóng yún   shàng tōng zhào   liǔ biān bái yuè   luò hán cháo zuì shì duān   guī hán shāo