風流子

宋代 陳允平
殘夢繞林塘。詩添瘦、瘦不似東陽。正流水盪紅,暗通幽徑,嫩篁翻翠,斜映回牆。對握寶箏低度曲,銷蠟靚新簧。鶯懶晝長,燕閒人倦,乍親花簟,慵引壺觴。 簾櫳深深地,歌塵靜、芳草自碧空廂。十二畫橋,一堤煙樹成行。向杜鵑聲里,綠楊庭院,共尋紅豆,同結丁香。春已無多,只愁風雨相妨。
cán mèng rào lín táng shī tiān shòu shòu shì dōng yáng zhèng liú shuǐ dàng hóng   àn tōng yōu jìng   nèn huáng fān cuì   xié yìng huí qiáng duì bǎo zhēng   xiāo jìng xīn huáng yīng lǎn zhòu zhǎng   yàn xián rén juàn   zhà qīn huā diàn   yōng yǐn shāng
lián lóng shēn shēn   chén jìng fāng cǎo kōng xiāng shí èr huà qiáo   yān shù chéng háng xiàng juān shēng   yáng tíng yuàn   gòng xún hóng dòu   tóng jié dīng xiāng chūn duō   zhǐ chóu fēng xiāng fáng