奉寄平原顏太守

唐代 高適
皇皇平原守,駟馬出關東。銀印垂腰下,天書在篋中。 自承到官後,高枕揚清風。豪富已低首,逋逃還力農。 始余梁宋間,甘與麋鹿同。散發對浮雲,浩歌追釣翁。 如何顧疵賤,遂肯偕窮通。耿介出憲司,慨然見群公。 賦詩感知己,獨立爭愚蒙。金石誰不仰,波瀾殊未窮。 微軀枉多價,朽木慚良工。上將拓邊西,薄才忝從戎。 豈論濟代心,願效匹夫雄。驊騮滿長皂,弱翮依彫籠。 行軍動若飛,旋旆信嚴終。屢陪投醪醉,竊賀銘山功。 雖無汗馬勞,且熟沙塞空。去去勿復道,所思積深衷。 一為天涯客,三見南飛鴻。應念蕭關外,飄颻隨轉蓬。
huáng huáng píng yuán shǒu   chū guān dōng yín yìn chuí yāo xià   tiān shū zài qiè zhōng
chéng dào guān hòu   gāo zhěn yáng qīng fēng háo shǒu   táo hái nóng
shǐ liáng sòng jiān   gān 鹿 tóng sàn duì yún   hào zhuī diào wēng
jiàn   suì kěn xié qióng tōng gěng jiè chū xiàn   kǎi rán jiàn qún gōng
shī gǎn zhī   zhēng méng jīn shí shuí yǎng   lán shū wèi qióng
wēi wǎng duō jià   xiǔ cán liáng gōng shàng jiàng tuò biān 西   báo cái tiǎn cóng róng
lùn dài xīn   yuàn xiào xióng huá liú mǎn 滿 zhǎng zào   ruò diāo lóng
xíng jūn dòng ruò fēi   xuán pèi xìn yán zhōng péi tóu láo zuì   qiè míng shān gōng
suī hàn láo   qiě shú shā sāi kōng dào   suǒ shēn zhōng
wèi tiān   sān jiàn nán fēi hóng yīng niàn xiāo guān wài   piāo yáo suí zhuǎn péng