奉教和王達善學士梅花四詠 其二 梅香

唐代 王翰
雪為丰采月為神,檀蕊風傳始辨真。高似廣寒攀桂客,幽如湘水佩蘭人。 冰蕤吹破黃金粟,玉骨薰穠紫麝塵。世上群芳孰可比,可憐茉莉屬殘春。
xuě wèi fēng cǎi yuè wèi shén   tán ruǐ fēng chuán shǐ biàn zhēn gāo shì guǎng hán pān guì yōu   xiāng shuǐ pèi lán rén    
bīng ruí chuī huáng jīn   xūn nóng shè chén shì shàng qún fāng shú   lián shǔ cán chūn