奉教和懷友詩韻

唐代 王翰
南望停雲思有餘,兩經霜葉落庭除。故人一去長懸榻,驛使重來不寄書。 終日倚欄吟伐木,何時對酒賦嘉魚。轉頭又近重陽節,孰與登高共把萸。
nán wàng tíng yún yǒu   liǎng jīng shuāng luò tíng chú rén zhǎng xuán   shǐ 使 chóng lái shū
zhōng lán yín   shí duì jiǔ jiā zhuǎn tóu yòu jìn chóng yáng jié   shú dēng gāo gòng