烽火

唐代 韓愈
登高望烽火,誰謂塞塵飛。王城富且樂,曷不事光輝。 勿言日已暮,相見恐行稀。願君熟念此,秉燭夜中歸。 我歌寧自感,乃獨淚沾衣。
dēng gāo wàng fēng huǒ   shuí wèi sāi chén fēi wáng chéng qiě   shì guāng huī
yán   xiāng jiàn kǒng xíng yuàn jūn shú niàn   bǐng zhú zhōng guī
níng gǎn   nǎi lèi zhān