鳳凰台上憶吹簫·更不成愁

宋代 吳元可
更不成愁,何曾是醉,豆花雨後輕陰。似此心情自可,多了閒吟。秋在西樓西畔,秋較淺、不似情深。 夜來月,為誰瘦小,塵鏡羞臨。 彈箏,舊家伴侶,記雁啼秋水,下指成音。聽未穩、當時自誤,又況如今。那是柔腸易斷,人間事、獨此難禁。雕籠近,數聲別似春禽。
gèng chéng chóu   zēng shì zuì   dòu huā hòu qīng yīn shì xīn qíng   duō le xián yín qiū zài 西 lóu 西 pàn   qiū jiào qiǎn shì qíng shēn
lái yuè   wèi shuí shòu xiǎo   chén jìng xiū lín
dàn zhēng   jiù jiā bàn   yàn qiū shuǐ   xià zhǐ chéng yīn tīng wèi wěn dāng shí   yòu kuàng jīn shi róu cháng duàn   rén jiān shì nán jìn diāo lóng jìn   shù shēng bié shì chūn qín