鳳凰台上憶吹簫 殘燈

清代 賀雙卿
已暗忘吹,欲明誰剔,向儂無焰如螢。聽土階寒雨,滴破殘更。 獨自懨懨耿耿,難斷處、也忒多情。香膏盡,芳心未冷,且伴雙卿。 星星。漸微不動,還望你淹煎,有個花生。勝野塘風亂,搖曳漁燈。 辛苦秋蛾散後,人已病、病減何曾。相看久,朦朧成睡,睡去還驚。
àn wàng chuī   míng shuí   xiàng nóng yàn yíng tīng jiē hán   cán gēng
yān yān gěng gěng   nán duàn chù duō qíng xiāng gāo jǐn   fāng xīn wèi lěng   qiě bàn shuāng qīng
xīng xing jiàn wēi dòng   hái wàng yān jiān   yǒu huā shēng shèng táng fēng luàn   yáo dēng
xīn qiū é sàn hòu   rén bìng bìng jiǎn zēng xiāng kàn jiǔ   méng lóng chéng shuì   shuì hái jīng