奉和子真學士詠雪之什

宋代 蔡戡
千里同雲欲曛黑,風掠寒郊聲摵摵。 初疑窗外忽增明。 俄見階前已紛積。 曉來戲作漫天飛,臘後喜占平地尺。 回飆凌亂競穿簾,作態橫斜巧投隙。 乾坤浩蕩迷俯仰,唯有寒江湛空碧。 扁舟遠訪漫乘興,敗履徐行間留跡。 向晚漁蓑入畫圖,清夜雞窗映文籍。 從教高臥野人廬,未饒低謁王侯宅。 灞橋才子更清絕,強把枯腸苦搜索。 最憐擾擾雪中人,晨突無煙有飢色。 何當三白兆豐年,盡挽八荒歸樂國。 不但新春壓空瘴,且喜明年飫麩麥。 我家賴有二頃田,老去功名慵轉劇。 人生一飽復何求,卒歲優遊聊自得。
qiān tóng yún xūn hēi   fēng lüè hán jiāo shēng shè shè  
chū chuāng wài zēng míng  
é jiàn jiē qián fēn  
xiǎo lái zuò màn tiān fēi   hòu zhàn píng chǐ  
huí biāo líng luàn jìng chuān 穿 lián   zuò tài héng xié qiǎo tóu  
qián kūn hào dàng yǎng   wéi yǒu hán jiāng zhàn kōng  
piān zhōu yuǎn fǎng màn chéng xìng   bài háng jiān liú  
xiàng wǎn suō huà   qīng chuāng yìng wén  
cóng jiào gāo rén   wèi ráo wáng hóu zhái  
qiáo cái gèng qīng jué   qiáng cháng sōu suǒ  
zuì lián rǎo rǎo xuě zhōng rén   chén yān yǒu  
dāng sān bái zhào fēng nián   jǐn wǎn huāng guī guó  
dàn xīn chūn kōng zhàng   qiě míng nián mài  
jiā lài yǒu èr qǐng tián   lǎo gōng míng yōng zhuǎn  
rén shēng bǎo qiú   suì yōu yóu liáo