奉和朱新仲祠部六月晦日省宿用白樂天詩無波古井水有節秋竹竿十字為韻 其四

宋代 張擴
我乃抱俗人,老蛙窺坎井。從君已再暑,造席謾三請。 倒床輒雷鳴,便腹費嘲哂。君豈錄我者,胸次涵萬頃。
nǎi bào rén   lǎo kuī kǎn jǐng cóng jūn zài shǔ zào   mán sān qǐng    
dǎo chuáng zhé léi míng   biàn 便 fèi cháo shěn jūn zhě xiōng   hán wàn qǐng