奉和鄭薰相公(一本此下有七松亭三字)

唐代 李頻
三四株松匝草亭,便成彭澤柳為名。 蓮峰隱去難辭闕,滻水朝回與出城。
sān zhū sōng cǎo tíng   biàn 便 chéng péng liǔ wèi míng
lián fēng yǐn nán quē   chǎn shuǐ cháo huí chū chéng