奉和永叔夜聞風聲有感用其韻

宋代 劉敞
往為名山客,浩蕩多奇觀。六月湖海臥,飄飄生羽翰。 誤升紫垣籍,草野非所安。金火三伏交,束帶愁衣冠。 飛塵變形骸,內熱焦肺肝。豈惟天有時,人事亦可嘆。 適有涼風來,蕭騷庭葉乾。感之意飛動,忽若驂龍鸞。 銀漢水可涉,枯槎去無難。洞庭魚正肥,遊子行足歡。 飲酒讀離騷,睥睨天壤寬。要當以樂死,日月誰控摶。 夫子文章伯,已在青雲端。且方濟一世,詎肯哀盤桓。 作詩破冥煩,磊落冰雪顏。懍懍屈宋詞,千秋劇椒蘭。
wǎng wèi míng shān   hào dàng duō guān liù yuè hǎi   piāo piāo shēng hàn
shēng yuán   cǎo fēi suǒ ān jīn huǒ sān jiāo   shù dài chóu guān
fēi chén biàn xíng hái   nèi jiāo fèi gān wéi tiān yǒu shí   rén shì tàn
shì yǒu liáng fēng lái   xiāo sāo tíng qián gǎn zhī fēi dòng   ruò cān lóng luán
yín hàn shuǐ shè   chá nán dòng tíng zhèng féi   yóu xíng huān
yǐn jiǔ sāo   tiān rǎng kuān yào dāng   yuè shuí kòng tuán
wén zhāng   zài qīng yún duān qiě fāng shì   kěn āi pán huán
zuò shī míng fán   lěi luò bīng xuě yán lǐn lǐn sòng   qiān qiū jiāo lán