奉和涯翁聞雪枕上作

明代 顧清
啟戶兒童有笑聲,一冬無雪雪今晴。卻思叢竹應薶沒,戲剔殘燈與斗明。 江上小舟還自汎,屋頭春鳥為誰鳴。輕雲薄日新題句,總是商岩未了情。
ér tóng yǒu xiào shēng   dōng xuě xuě jīn qíng què cóng zhú yīng mái méi   cán dēng dòu míng
jiāng shàng xiǎo zhōu hái fàn   tóu chūn niǎo wèi shuí míng qīng yún báo xīn   zǒng shì shāng yán wèi liǎo qíng