奉和希道新句兼簡祖穎漕使

宋代 張元干
秋來乏鄰酤,近事采塗說。 愁多費陶寫,戶小輒敗闕。 誰能空隱憂,判飲最良策。 兩公俱世豪,風味奪佳節。 手釀瓮中春,春浮玉丹色。 相餉走鴟夷,芳辛真妙絕。 共賦醉鄉詩,銷磨閒日月。 頗聞鎖娉婷。迴風舞流雪。 何妨出房櫳,滿引快關膈。 此念想當然,清尊可虛設。 我老留甌閩,感時夢淮浙。 公其招故人,亦記未歸客。
qiū lái lín   jìn shì cǎi shuō
chóu duō fèi táo xiě   xiǎo zhé bài quē
shuí néng kōng yǐn yōu   pàn yǐn zuì liáng
liǎng gōng shì háo   fēng wèi duó jiā jié
shǒu niàng wèng zhōng chūn   chūn dān
xiāng xiǎng zǒu chī   fāng xīn zhēn miào jué
gòng zuì xiāng shī   xiāo xián yuè
wén suǒ pīng tíng huí fēng liú xuě
fáng chū fáng lóng   mǎn 滿 yǐn kuài guān
niàn xiǎng dāng rán   qīng zūn shè
lǎo liú ōu mǐn   gǎn shí mèng huái zhè
gōng zhāo rén   wèi guī