奉和湘東王應令詩二首 其二 冬曉詩
鄰雞聲已傳,愁人竟不眠。月光侵曙後,霜明落曉前。
縈鬟起照鏡,誰忍插花鈿。
lín
鄰
jī
雞
shēng
聲
yǐ
已
chuán
傳
,
chóu
愁
rén
人
jìng
竟
bù
不
mián
眠
。
。
yuè
月
guāng
光
qīn
侵
shǔ
曙
hòu
後
,
shuāng
霜
míng
明
luò
落
xiǎo
曉
qián
前
。
。
yíng
縈
huán
鬟
qǐ
起
zhào
照
jìng
鏡
,
shuí
誰
rěn
忍
chā
插
huā
花
diàn
鈿
。
。