奉和隨王殿下詩 十三

南北朝 謝朓
炎光缺獨雅。 宗霸拯時倫。 龍德待雲霧。 令圖方再晨。 歲遠荒城思。 霜華宿草陳。 英威遽如是。 徘徊歧路人。
yán guāng quē
zōng zhěng shí lún
lóng dài yún
lìng fāng zài chén
suì yuǎn huāng chéng
shuāng huá 宿 cǎo chén
yīng wēi shì
pái huái rén