奉和驪山高頂寓目應制

唐代 李嶠
步輦陟山巔,山高入紫煙。忠臣還捧日,聖后欲捫天。 迥識平陵樹,低看華岳蓮。帝鄉應不遠,空見白雲懸。
niǎn zhì shān diān   shān gāo yān zhōng chén hái pěng   shèng hòu mén tiān
jiǒng shí píng líng shù   kàn huá yuè lián xiāng yīng yuǎn   kōng jiàn bái yún xuán