奉和慧遠遊廬山詩

魏晉 張野
覿嶺混太象,望崖莫由檢。器遠蘊其天,超步不階漸。 朅來越重垠,一舉拔塵染。遼朗中大盼,回豁遐瞻慊。 乘此攄瑩心,可以忘遺玷。曠風被幽宅,妖塗故死滅。
覿 lǐng hùn tài xiàng   wàng yóu jiǎn yuǎn yùn tiān chāo   jiē jiàn    
qiè lái yuè zhòng yín   chén rǎn liáo lǎng zhōng pàn huí   huō xiá zhān qiàn    
chéng shū yíng xīn   wàng diàn kuàng fēng bèi yōu zhái yāo   miè