奉和慧遠遊廬山詩

魏晉 王喬之
超游罕神遇,妙善自玄同。徹彼虛明域,曖然塵有封。 眾阜平寥廓,一岫獨凌空。霄景憑岩落,清氣與時雍。 有標造神極,有客越其峰。長河濯茂楚,險雨列秋松。 危步臨絕冥,靈壑映萬重。風泉調遠氣,遙響多喈嗈。 遐麗既悠然,餘盼覿九江。事屬天人界,常聞清吹空。
chāo yóu hǎn shén   miào shàn xuán tóng chè míng   ài rán chén yǒu fēng
zhòng píng liáo kuò   xiù líng kōng xiāo jǐng píng yán luò   qīng shí yōng
yǒu biāo zào shén   yǒu yuè fēng cháng zhuó mào chǔ   xiǎn liè qiū sōng
wēi lín jué míng   líng yìng wàn zhòng fēng quán diào 調 yuǎn   yáo xiǎng duō jiē yōng
xiá yōu rán   pàn 覿 jiǔ jiāng shì shǔ tiān rén jiè   cháng wén qīng chuī kōng