風婦謠

近現代 楊雪窗
日腳下平野,此夜豈殊古。不聞人語聲,但見鴉啼樹。 上有重雲變滅之天,下有衰草淒迷之墓。繞冢覓無碑,霜飛蛩似訴。 一唱復一嘆,為道平生苦。孰憐骨作塵,嘗為王氏婦。 宿昔雙兒女,掉頭恥呼母。狂夫驕意氣,幾曾少鞭楚。 吞聲日慎行,動輒姑嫜怒。鄰人側眼但嗤然,群童撫掌笑我癲。 含情乍吐胸中事,欲語不語涕潺湲。雞鳴濯手司晨爨,南畝荷鋤春日晚。 赬肩負稻簇成丘,僵指浣衣凍塘岸。敲窗涼雨夢回時,永夜愁來天不管。 卅載年光若擲梭,遽知微命委盤渦。絕似東風催木葉,驀驚抱翠下柔柯。 嗟爾何曾生,嗟爾何曾死。爾生之日草自青,爾死之時花尚紫。 花之靚,草之榮,搖風映日兩分明。爾笑爾悲,爾生爾死,豈關人間憂樂情。 秋郊夐,晚風輕。荒隴上,月為檠。
jiǎo xià píng   shū wén rén shēng   dàn jiàn shù
shàng yǒu zhòng yún biàn miè zhī tiān   xià yǒu shuāi cǎo zhī rào zhǒng bēi   shuāng fēi qióng shì
chàng tàn   wéi dào píng shēng shú lián zuò chén   cháng wèi wáng shì
宿 shuāng ér   diào tóu chǐ kuáng jiāo   zēng shǎo biān chǔ
tūn shēng shèn xíng   dòng zhé zhāng lín rén yǎn dàn chī rán   qún tóng zhǎng xiào diān
hán qíng zhà xiōng zhōng shì   chán yuán míng zhuó shǒu chén cuàn   nán chú chūn wǎn
chēng jiān dào chéng qiū   jiāng zhǐ huàn dòng táng àn qiāo chuāng liáng mèng huí shí   yǒng chóu lái tiān guǎn
zài nián guāng ruò zhì suō   zhī wēi mìng wěi pán jué shì dōng fēng cuī   jīng bào cuì xià róu
jiē ěr zēng shēng   jiē ěr zēng ěr shēng zhī cǎo qīng   ěr zhī shí huā shàng
huā zhī jìng   cǎo zhī róng   yáo fēng yìng liǎng fēn míng ěr xiào ěr bēi   ěr shēng ěr   guān rén jiān yōu qíng
qiū jiāo xiòng   wǎn fēng qīng huāng lǒng shàng   yuè wèi qíng