風蝶令·自遣
故里知音斷,空餘爨下桐。飄零何必怨湘東。自是老來吟目犯塵紅。
往事休重話,生時已不逢。蔬菘一飽竟難容。可見今人無復故人風。
gù
故
lǐ
里
zhī
知
yīn
音
duàn
斷
,
kòng
空
yú
余
cuàn
爨
xià
下
tóng
桐
piāo
。
líng
飄
hé
零
bì
何
yuàn
必
xiāng
怨
dōng
湘
zì
東
shì
。
lǎo
自
lái
是
yín
老
mù
來
fàn
吟
chén
目
hóng
犯
塵
紅
。
wǎng
往
shì
事
xiū
休
zhòng
重
huà
話
,
shēng
生
shí
時
yǐ
已
bù
不
féng
逢
shū
。
sōng
蔬
yī
菘
bǎo
一
jìng
飽
nán
竟
róng
難
kě
容
jiàn
。
jīn
可
rén
見
wú
今
fù
人
gù
無
rén
復
fēng
故
人
風
。