奉答子華學士

宋代 歐陽修
百姓病已久,一言難遽陳。良醫將治之,必究病所因。 天下久無事,人情貴因循。優遊以為高,寬縱以為仁。 今日廢其小,皆謂不足論。明日壞其大,又雲力難振。 旁窺各陰拱,當職自逡巡。歲月寖隳頹,紀綱遂紛紜。 坦坦萬里疆,蚩蚩九州民。昔而安且富,今也迫以貧。 疾小不加理,浸淫將遍身。湯劑乃常藥,未能去深根。 針艾有奇功,暫痛勿吟呻。痛定支體胖,乃知針艾神。 猛寬相濟理,古語六經存。蠹弊革僥倖,濫官絕貪昏。 牧羊而去狼,未為不仁人。俊乂沉下位,惡去善乃伸。 賢愚各得職,不治未之聞。此說乃其要,易知行每艱。 遲疑與果決,利害反掌間。舍此欲有為,吾知力徒煩。 家至與戶到,飽飢而衣寒。三王所不能,豈特今所難。 我昔忝諫列,日常趨紫宸。聖君堯舜心,閔閔極憂勤。 子華當來時,玉音耳嘗親。上副明主意,下寬斯人屯。 江南彼一方,巨細到可詢。諭以上恩德,當冬反陽春。 吾言乃其槩,豈止一方雲。
bǎi xìng bìng jiǔ   yán nán chén liáng jiāng zhì zhī   jiū bìng suǒ yīn    
tiān xià jiǔ shì   rén qíng guì yīn xún yōu yóu wéi gāo kuān   zòng wéi rén    
jīn fèi xiǎo   jiē wèi lùn míng huài yòu   yún nán zhèn    
páng kuī yīn gǒng   dāng zhí qūn xún suì yuè jìn huī tuí   gāng suì fēn yún    
tǎn tǎn wàn jiāng   chī chī jiǔ zhōu mín ér ān qiě jīn   pín    
xiǎo jiā   jìn yín jiāng biàn shēn tāng nǎi cháng yào wèi   néng shēn gēn    
zhēn ài yǒu gōng   zàn tòng yín shēn tòng dìng zhī pàng nǎi   zhī zhēn ài shén    
měng kuān xiāng   liù jīng cún jiǎo xìng làn   guān jué tān hūn    
yáng ér láng   wèi wèi rén rén jùn chén xià wèi è   shàn nǎi shēn    
xián de zhí   zhì wèi zhī wén shuō nǎi yào   zhī xíng měi jiān    
chí guǒ jué   hài fǎn zhǎng jiān shě yǒu wéi   zhī fán    
jiā zhì dào   bǎo ér hán sān wáng suǒ néng   jīn suǒ nán    
tiǎn jiàn liè   cháng chén shèng jūn yáo shùn xīn mǐn   mǐn yōu qín    
zi huá dāng lái shí   yīn ěr cháng qīn shàng míng zhǔ yi xià   kuān rén tún    
jiāng nán fāng   dào xún shàng ēn dāng   dōng fǎn yáng chūn    
yán nǎi gài   zhǐ fāng yún