奉答原甫見過寵示之作

宋代 歐陽修
不作流水聲,行將二十年。 吾生少賤足憂患,憶昔有罪初南遷。 飛帆洞庭入白浪,墮淚三峽聽流泉。 援琴寫得入此曲,聊以自慰窮山間。 中間永陽亦如此,醉臥幽谷聽潺湲。 自從還朝戀榮祿,不覺鬢髮俱凋殘。 耳衰聽重手漸顫,自惜指法將誰傳。 偶欣日色曝書畫,試拂塵埃張斷弦。 嬌兒痴女遶翁膝,爭欲強翁聊一彈。 紫微閣老適我過,愛我指下聲泠然。 戲君此是伯牙曲,自古常嘆知音難。 君雖不能琴,能得琴意斯為賢。 自非樂道甘寂寞,誰肯顧我相留連。 興闌束帶索馬去,卻鎖塵匣包青◇。
zuò liú shuǐ shēng   xíng jiāng èr shí nián  
shēng shǎo jiàn yōu huàn   yǒu zuì chū nán qiān  
fēi fān dòng tíng bái làng   duò lèi sān xiá tīng liú quán  
yuán qín xiě   liáo wèi qióng shān jiān  
zhōng jiān yǒng yáng   zuì yōu tīng chán yuán  
cóng hái cháo liàn róng 祿   jué bìn diāo cán  
ěr shuāi tīng zhòng shǒu jiàn chàn   zhǐ jiāng shuí chuán  
ǒu xīn shū huà   shì chén āi zhāng duàn xián  
jiāo ér chī rào wēng   zhēng qiáng wēng liáo dàn  
wēi lǎo shì guò   ài zhǐ xià shēng líng rán  
jūn shì   cháng tàn zhī yīn nán  
jūn suī néng qín   néng qín wèi xián  
fēi dào gān   shuí kěn xiāng liú lián  
xīng lán shù dài suǒ   què suǒ chén xiá bāo qīng