奉答堯夫先生金雀石硯詩

宋代 王益柔
般陽有山名金雀,山發清輝奇璞。 望氣嘗言玉寶藏,賈胡幾遣良工度。 金剛寶鑽競窮搜,百里青蒼困鋔鑿。 瓊瑰未獲得研材,溫潤還將六美學。 有若玉徵琴面瑩,有如金彈陶輪著。 規天矩地形制毓,中或辟流外圭角。 晴窗氣暖墨花春,牋襞毫奔光照灼。 吾生特好惟四物,累載裒鳩盈幾格。 先生閉戶日著收,朝餐每不饜藜藿。 高閎梁肉雖有餘,孰敢就門賙隱約。 先生固自嘗有言,不忍將身作溝壑。 先生崖岸高莫攀,持此謂宜無見卻。 一留為惠固已多,敢冀新詩旋踵作。 精深雅健迫風騷,使我憂荒忽驚矍。 還如甘露醒心昏,更似神篦除眼膜。 先生精義已入神,准易時容見涯略。
bān yáng yǒu shān míng jīn què   shān qīng huī  
wàng cháng yán bǎo zàng   jiǎ qiǎn liáng gōng  
jīn gāng bǎo zuān jìng qióng sōu   bǎi qīng cāng kùn wǎn záo  
qióng guī wèi huò yán cái   wēn rùn hái jiāng liù měi xué  
yǒu ruò zhēng qín miàn yíng   yǒu jīn dàn táo lún zhù  
guī tiān xíng zhì   zhōng huò liú wài guī jiǎo  
qíng chuāng nuǎn huā chūn   jiān háo bēn guāng zhào zhuó  
shēng hǎo wéi   lèi zǎi póu jiū yíng  
xiān sheng zhù shōu   cháo cān měi yàn huò  
gāo hóng liáng ròu suī yǒu   shú gǎn jiù mén zhōu yǐn yuē  
xiān sheng cháng yǒu yán   rěn jiāng shēn zuò gōu  
xiān sheng àn gāo pān   chí wèi jiàn què  
liú wèi huì duō   gǎn xīn shī xuán zhǒng zuò  
jīng shēn jiàn fēng sāo   shǐ 使 yōu huāng jīng jué  
hái gān xǐng xīn hūn   gèng shì shén chú yǎn  
xiān sheng jīng shén   zhǔn shí róng jiàn lüè