奉答方譽子枉顧草堂留贈之作次原韻 其二

清代 屈大均
卻幸窮愁得著書,蕭條長守故山廬。神仙未遣都無分,農圃何妨遂不如。 陶氏兒爭惟紙筆,鄭公賓笑是耰鋤。白衣終與春秋老,文艷看君獻子虛。
què xìng qióng chóu zhù shū   xiāo tiáo cháng shǒu shān shén xiān wèi qiǎn dōu fēn   nóng fáng suì
táo shì ér zhēng wéi zhǐ   zhèng gōng bīn xiào shì yōu chú bái zhōng chūn qiū lǎo   wén yàn kàn jūn xiàn