奉祠東歸
書生賤分動多奇,浪得聲名毀亦隨。
絕口不須談世事,捫心唯有仗天知。
人間變態渾如戲,眼底風光總是詩。
白石清泉無限好,掛冠神武未為遲。
shū
書
shēng
生
jiàn
賤
fēn
分
dòng
動
duō
多
qí
奇
,
làng
浪
dé
得
shēng
聲
míng
名
huǐ
毀
yì
亦
suí
隨
。
jué
絕
kǒu
口
bù
不
xū
須
tán
談
shì
世
shì
事
,
mén
捫
xīn
心
wéi
唯
yǒu
有
zhàng
仗
tiān
天
zhī
知
。
rén
人
jiān
間
biàn
變
tài
態
hún
渾
rú
如
xì
戲
,
yǎn
眼
dǐ
底
fēng
風
guāng
光
zǒng
總
shì
是
shī
詩
。
bái
白
shí
石
qīng
清
quán
泉
wú
無
xiàn
限
hǎo
好
,
guà
掛
guān
冠
shén
神
wǔ
武
wèi
未
wèi
為
chí
遲
。