奉酬子厚詠雪之作

宋代 朱熹
遙夜不能寐,披衣起彷徨。仰視天正黑,寒氣慘悲涼。 飛霰忽下零,雪花亦飄揚。飄揚未雲已,須臾滿空翔。 前山失舊姿,川谷流素光。念昔少小時,無事志四方。 五年江海上,不見雪與霜。飄颻今日情,浩蕩誰能量。 凌晨飲一杯,竟日守空堂。佇立玩奇變,永言獲新章。 躊躇欲何報,玉樹生瓊岡。
yáo néng mèi   páng huáng yǎng shì tiān zhèng hēi   hán cǎn bēi liáng
fēi xiàn xià líng   xuě huā piāo yáng piāo yáng wèi yún   mǎn 滿 kōng xiáng
qián shān shī jiù 姿   chuān liú guāng niàn shào xiǎo shí   shì zhì fāng
nián jiāng hǎi shàng   jiàn xuě shuāng piāo yáo jīn qíng   hào dàng shuí néng liàng
líng chén yǐn bēi   jìng shǒu kōng táng zhù wán biàn   yǒng yán huò xīn zhāng
chóu chú bào   shù shēng qióng gāng