奉酬范十七見寄二首 其一

宋代 呂南公
接人坐語送人行,兩飯逡巡晚鼓鳴。遇社有何歡次第,過春多是病心情。 消磨白日無雲補,計算流年但暗驚。苦雨寂寥還一醉,夢魂依舊背嚴城。
jiē rén zuò sòng rén xíng   liǎng fàn qūn xún wǎn míng shè yǒu huān guò   chūn duō shì bìng xīn qíng    
xiāo bái yún   suàn liú nián dàn àn jīng liáo hái zuì mèng   hún jiù bèi yán chéng