風痹三作

宋代 蘇轍
年老百病生,風痹已三件。 主家長患聾,說法仍害腳。 十年學趺坐,從此罷雀躍。 閉目時自觀,寸田飽耕鑿。 下種本無種,服藥亦非藥。 田熟根自生,病去如花落。 吾生默已定,有數誰能卻。 數盡吾則行,未應墮冥漠。
nián lǎo bǎi bìng shēng   fēng sān jiàn  
zhǔ jiā cháng huàn lóng   shuō réng hài jiǎo  
shí nián xué zuò   cóng què yuè  
shí guān   cùn tián bǎo gēng záo  
xià zhǒng běn zhǒng   yào fēi yào  
tián shú gēn shēng   bìng huā luò  
shēng dìng   yǒu shù shuí néng què  
shù jǐn xíng   wèi yìng duò míng