清代 胤禛
綄影悠揚五兩輕,少男應律蟄蟲驚。破萌拆甲全無跡,拂幔開楹若有情。 草偃方將行夏令,條鳴切莫變秋聲。松濤竹籟俱堪賞,雪後飄梅韻更清。
huán yǐng yōu yáng liǎng qīng   shǎo nán yìng zhé chóng jīng méng chāi jiǎ quán   màn kāi yíng ruò yǒu qíng    
cǎo yǎn fāng jiāng xíng xià lìng   tiáo míng qiè biàn qiū shēng sōng tāo zhú lài kān shǎng xuě   hòu piāo méi yùn gèng qīng