唐代 李嶠
落日生蘋末,搖揚遍遠林。帶花疑鳳舞,向竹似龍吟。 月動臨秋扇,松清入夜琴。若至蘭台下,還拂楚王襟。
luò shēng píng   yáo yáng biàn yuǎn lín dài huā fèng   xiàng zhú shì lóng yín
yuè dòng lín qiū shàn   sōng qīng qín ruò zhì lán tái xià   hái chǔ wáng jīn