法曲獻仙音 虎丘懷古和韻

清代 吳綺
海涌峰頭,舞殘歌散,猶認舊家南國。金虎蒼茫,玉魚零落,短簿何堪收拾。 只留取、荒台下,點剩生公石。今何日。嘆時時、醉紅低翠,盡意把、劍鐵花磨蝕。 搔首我重遊,問何處、水犀遺蹟。霸業銷沉,又寧論、樓台金碧。 但畫船歸後,悽然雨鍾煙笛。
hǎi yǒng fēng tóu   cán sàn   yóu rèn jiù jiā nán guó jīn cāng máng   líng luò duǎn   簿 kān shōu shí    
zhǐ liú huāng tái xià diǎn   shèng shēng gōng dàn jīn tàn shí shí zuì hóng cuì jìn jiàn   tiě huā shí            
sāo shǒu zhòng yóu   wèn chǔ shuǐ xiāo chén yòu níng   lùn lóu tái jīn        
dàn huà chuán guī hòu   rán zhōng yān