法曲(散序·道情)

宋代 曹勛
飛金走玉常奔馳。日上還西。自古待著長繩系。算塵心、謾勞役堪悲。盤古到此際。桑田變海,海復成陸高低。噫嘻。下土是凡質容儀。壽考能消,幾日支持。念一世。真若朝榮暮落難期。幸有志、日傳得神仙希夷。希夷。堪為千古人師。
fēi jīn zǒu cháng bēn chí shàng hái 西 dài zhù zhǎng shéng suàn chén xīn màn láo kān bēi pán dào sāng tián biàn hǎi   hǎi chéng gāo xià shì fán zhì róng shòu kǎo néng xiāo   zhī chí niàn shì zhēn ruò cháo róng luò nàn xìng yǒu zhì chuán de shén xiān kān wèi qiān rén shī