法曲第二

宋代 柳永
青翼傳情,香徑偷期,自覺當初草草。未省同衾枕,便輕 許相將,平生歡笑。怎生 向、人間好事到頭少。漫悔懊。 細追思,恨從前容易,致得恩愛成煩惱。心下事千種,盡 憑音耗。以此縈牽,等伊 來、自家向道。洎相見,喜歡存問,又還忘了。
qīng chuán qíng   xiāng jìng tōu   jué dāng chū cǎo cǎo wèi shěng tóng qīn zhěn   biàn 便 qīng
xiāng jiāng   píng shēng huān xiào zěn shēng
xiàng rén jiān hǎo shì dào tóu shǎo màn huǐ ào
zhuī   hèn cóng qián róng   zhì de ēn ài chéng fán nǎo xīn xià shì qiān zhǒng   jǐn
píng yīn hào yíng qiān   děng
lái jiā xiàng dào xiāng jiàn   huan cún wèn   yòu hái wàng le