發青山
鳧鷖聲暖野塘春,鞍馬嘶風驛路塵。
一宿青山又前去,古來難得是閒人。
fú
鳧
yī
鷖
shēng
聲
nuǎn
暖
yě
野
táng
塘
chūn
春
,
ān
鞍
mǎ
馬
sī
嘶
fēng
風
yì
驛
lù
路
chén
塵
。
。
yī
一
xiǔ
宿
qīng
青
shān
山
yòu
又
qián
前
qù
去
,
gǔ
古
lái
來
nán
難
de
得
shì
是
xián
閒
rén
人
。
。