范陽驛

宋代 范成大
郵亭偪仄但宜冬,恰似披裘坐土空。 枕上驚回丹闕夢,屋頭白塔滿鈴風。
yóu tíng dàn dōng   qià qiú zuò kōng  
zhěn shàng jīng huí dān quē mèng   tóu bái mǎn 滿 líng fēng