番陽蕭性淵攜其祖將領所愛唐琴號霜鍾者還自和林求詩六月三日五門宣赦後作

元代 揭傒斯
嵩州昔有蕭將軍,讀書學劍天下聞。南隨龍馬渡江去,尚有孤琴傳子孫。 孤琴雲是唐人斲,昔日軍中自行樂。至今猶存殺伐聲,一鼓哀風振寥廓。 將軍之孫才且良,文能作賦武蹶張。秦皇城下飲白馬,祁連山中射白狼。 時平好文不好武,抱琴卻嘆儒衣誤。昭王台上看青春,彭郎磯頭夢歸路。 日長史館幽且閒,正冠拂琴為我彈。京城六月日如火,霜鍾半夜鳴空山。 南風自有虞廷操,可惜同心不同調。捐琴決眼望青天,今日天門有新詔。
sōng zhōu yǒu xiāo jiāng jūn   shū xué jiàn tiān xià wén nán suí lóng jiāng   shàng yǒu qín chuán sūn
qín yún shì táng rén zhuó   jūn zhōng xíng zhì jīn yóu cún shā shēng   āi fēng zhèn liáo kuò
jiāng jūn zhī sūn cái qiě liáng   wén néng zuò juě zhāng qín huáng chéng xià yǐn bái   lián shān zhōng shè bái láng
shí píng hǎo wén hǎo   bào qín què tàn zhāo wáng tái shàng kàn qīng chūn   péng láng tóu mèng guī
zhǎng shǐ guǎn yōu qiě xián   zhèng guān qín wèi dàn jīng chéng liù yuè huǒ   shuāng zhōng bàn míng kōng shān
nán fēng yǒu tíng cāo   tóng xīn tóng diào 調 juān qín jué yǎn wàng qīng tiān   jīn tiān mén yǒu xīn zhào