泛香亭

唐代 鄭損
流杯處處稱佳致,何似斯亭出自然。山溜穿雲來幾里, 石盤和蘚鑿何年。聲交鳴玉歌沈板,色幌寒金酒滿船。 莫怪坐中難得醉,醒人心骨有潺湲。
liú bēi chù chù chēng jiā zhì   tíng chū rán shān liū chuān 穿 yún lái  
shí pán xiǎn záo nián shēng jiāo míng shěn bǎn   huǎng hán jīn jiǔ mǎn 滿 chuán
guài zuò zhōng nán de zuì   xǐng rén xīn yǒu chán yuán