范蜀公輓詞三首

宋代 蘇轍
能言人盡爾,有立世終稀。 憂國常先眾,謀身亦勇歸。 見奇初或笑,要極未應非。 僅似西山老,終身止食薇。 賦傳長嘯久,書奏鎛鍾新。 共嘆文章手,終為禮樂人。 遺風滿台閣,好語落簪紳。 欲取褒雄比,終非骨鯁臣。 劍外東來日,城西卻住年。 高齋留寓宿,旅食正蕭然。 語愜聞投石,詩新看湧泉。 清樽寄苦淚,一灑葉墳前。
néng yán rén jǐn ěr   yǒu shì zhōng  
yōu guó cháng xiān zhòng   móu shēn yǒng guī  
jiàn chū huò xiào   yào wèi yìng fēi  
jǐn shì 西 shān lǎo   zhōng shēn zhǐ shí wēi  
chuán cháng xiào jiǔ   shū zòu zhōng xīn  
gòng tàn wén zhāng shǒu   zhōng wèi yuè rén  
fēng mǎn 滿 tái   hǎo luò zān shēn  
bāo xióng   zhōng fēi gěng chén  
jiàn wài dōng lái   chéng 西 què zhù nián  
gāo zhāi liú 宿   shí zhèng xiāo rán  
qiè wén tóu shí   shī xīn kàn yǒng quán  
qīng zūn lèi   fén qián