范山人畫山水歌

唐代 顧況
山崢嶸,水泓澄。漫漫汗汗一筆耕,一草一木棲神明。 忽如空中有物,物中有聲。復如遠道望鄉客, 夢繞山川身不行。
shān zhēng róng   shuǐ hóng chéng màn màn hàn hàn gēng   cǎo shén míng
kōng zhōng yǒu   zhōng yǒu shēng yuǎn dào wàng xiāng  
mèng rào shān chuān shēn xíng