范母詩

明代 徐渭
秉節三十年,萬有二千夕。一夕改霜心,曉鏡換妝額。 范母二十二,獨居在羅幕。五十七乃亡,天長日幾落。 獨持一寸冰,萬古膠夜席。當夏不得融,何況秋霜白。
bǐng jié sān shí nián   wàn yǒu èr qiān gǎi shuāng xīn xiǎo   jìng huàn zhuāng é    
fàn èr shí èr   zài luó shí nǎi wáng tiān   cháng luò    
chí cùn bīng   wàn jiāo dāng xià róng   kuàng qiū shuāng bái