飯後自嘲

宋代 陸游
歲熟家彌困,天寒酒闕傾。 僅能炊稻飯,敢望糝藜羹。 一榻解腰臥,四廊摩腹行。 詩人要疏瘦,此日媿膨脝。
suì shú jiā kùn   tiān hán jiǔ quē qīng
jǐn néng chuī dào fàn   gǎn wàng sǎn gēng
jiě yāo   láng xíng
shī rén yào shū shòu   kuì 媿 péng hēng