方筑西軒穿地得怪石

宋代 蘇轍
卞氏平日本富家,庭中怪石蹲麏麚。 子孫分散不復惜,排棄坑谷埋泥沙。 一株躍出隨畚鍤,知我開軒方種花。 頹然遠嶺垂澗壑,豁然洞穴通煙霞。 什夫徒置幸不遠,軒前桐柏陰交加。 我家舊隱久不到,小池尺水三流槎。 少年旋繞看不足,時呼野老來煎茶。 老人得此且自慰,更訪余石探幽遐。
biàn shì píng běn jiā   tíng zhōng guài shí dūn jūn jiā  
sūn fēn sǎn   pái kēng mái shā  
zhū yuè chū suí běn chā   zhī kāi xuān fāng zhòng huā  
tuí rán yuǎn lǐng chuí jiàn   huò rán dòng xué tōng yān xiá  
shén zhì xìng yuǎn   xuān qián tóng bǎi yīn jiāo jiā  
jiā jiù yǐn jiǔ dào   xiǎo chí chǐ shuǐ sān liú chá  
shào nián xuán rào kàn   shí lǎo lái jiān chá  
lǎo rén qiě wèi   gèng fǎng shí tàn yōu xiá