舫齋

宋代 王孝嚴
我本湖漘一漫郎,生來住處波茫茫。 時尋畫舸破煙水,菰蒲滿路荷花香。 一川窈窕詫紅蓼,兩岸蘆葦明秋霜。 船頭鷗鳥日來往,溪上風月相迎將。 一行作吏便相失,合眼靈運春池塘。 紛紛雁鶩實可厭,紙尾姓字隨低昂。 簿書終是俗人甚,江湖到了難相忘。 公餘賴有數椽在,疏欞兩行如船裝。 不知風波世路險,穩著萬斛隨風檣。 人生短篷何日近,向來苕霅今括蒼。 江山轉柁千萬里,故人兩地遙相望。 誰能為我幻竹葉,頃刻泛宅歸滄浪。 只憑平生氣湖海,隨所寓處為艅艎。 夜寒滿載明月窗,北風打頭人不忙。 動來況自不如靜,悔吝不到虛舟傍。 胸襟五湖與三江,是中莫測誰望洋。 直須喚取李郭輩,相與共泛無何鄉。
běn chún màn láng   shēng lái zhù chù máng máng  
shí xún huà yān shuǐ   mǎn 滿 huā xiāng  
chuān yǎo tiǎo chà hóng liǎo   liǎng àn wěi míng qiū shuāng  
chuán tóu ōu niǎo lái wǎng   shàng fēng yuè xiàng yíng jiāng  
xíng zuò biàn 便 xiāng shī   yǎn líng yùn chūn chí táng  
fēn fēn yàn shí yàn   zhǐ wěi xìng suí áng  
簿 shū zhōng shì rén shén   jiāng dào le nán xiāng wàng  
gōng lài yǒu shù chuán zài   shū líng liǎng xíng chuán zhuāng  
zhī fēng shì xiǎn   wěn zhù wàn suí fēng qiáng  
rén shēng duǎn péng jìn   xiàng lái tiáo zhá jīn kuò cāng  
jiāng shān zhuǎn tuó qiān wàn   rén liǎng yáo xiāng wàng  
shuí néng wéi huàn zhú   qǐng fàn zhái guī cāng làng  
zhǐ píng píng shēng hǎi   suí suǒ chù wèi huáng  
hán mǎn 滿 zǎi míng yuè chuāng   běi fēng tóu rén máng  
dòng lái kuàng jìng   huǐ lìn dào zhōu bàng  
xiōng jīn sān jiāng   shì zhōng shuí wàng yáng  
zhí huàn guō bèi   xiāng gòng fàn xiāng