放閘二首

宋代 蘇轍
畫舫連檣住,清流泛閘平。 忽看銀漢落,仍聽夏雷驚。 正柂遲回久,開頭取次輕。 滯留初一快,奔駛忽如傾。 不識風濤恐,聊同枕席行。 行逢賤魚稻,飽食慰平生。 閘空非有礙,水靜為誰興。 開閉偶然棄,喧豗自不勝。 淵停初鏡淨,勢轉忽雲崩。 脫隘尚容與,投深益沸騰。 玉山紛破碎,陳馬急侵陵。 挾版千鈞重,浮舟萬斛升。 岸搖將落木,魚困或投罾。 洶湧曾誰止,蕭條遠欲凝。 力爭知必折,少待亦何能。 一發臨流笑,微言早服膺。
huà fǎng lián qiáng zhù   qīng liú fàn zhá píng  
kàn yín hàn luò   réng tīng xià léi jīng  
zhèng chí huí jiǔ   kāi tóu qīng  
zhì liú chū kuài   bēn shǐ qīng  
shí fēng tāo kǒng   liáo tóng zhěn xíng  
xíng féng jiàn dào   bǎo shí wèi píng shēng  
zhá kōng fēi yǒu ài   shuǐ jìng wèi shuí xīng  
kāi ǒu rán   xuān huī shèng  
yuān tíng chū jìng jìng   shì zhuǎn yún bēng  
tuō ài shàng róng   tóu shēn fèi téng  
shān fēn suì   chén qīn líng  
xié bǎn qiān jūn zhòng   zhōu wàn shēng  
àn yáo jiāng luò   kùn huò tóu zēng  
xiōng yǒng céng shuí zhǐ   xiāo tiáo yuǎn níng  
zhēng zhī zhé   shǎo dài néng  
lín liú xiào   wēi yán zǎo yīng